12/23/10

Thank to Chinese Class

Đi học đúng giờ thật là tốt ^-^
Mình còn nhớ hồi học phổ thông, mình học bài xong là soạn sách và chuẩn bị quần áo để sáng dậy không bị muộn học. Hồi ấy, không phải là do ý thức nên mới làm như vậy mà là do sợ bị muộn học thì không được vào trường, mà học phổ thông mà nghỉ học 1 buổi không có giấy phép cũng là một điều to lớn. Khi học đại học, mọi thứ đều được tự do hơn, đấy là lý do mà ai cũng bảo "học đại học sướng hơn học phổ thông". Tự do, mọi thứ đều do mình quyết do vậy mọi thứ đã dần mất đi cái nếp cũ. Thời gian bị kéo giãn, ngủ dậy, dù có muộn, mình vẫn cứ đủng đà đủng đỉnh, nếu muộn quá thì nghỉ ở nhà :D. Lý do rất đơn giản, là vì mình có thể tự học ở nhà được, có lẽ đó chỉ là mình nghĩ thế và do lười nên nghĩ thế.

Học Tiếng Trung
Buổi học tiếng Trung nào mình cũng đi học sơm 5' và ngồi đợi để vào học. Mọi thứ đều được chuẩn bị trước khi vào học. Hôm nào minh cũng ôn bài, học đọc, học viết. Và mình thấy học rất thoải mái thấy thích thú và không cảm thấy mệt mỏi.
Trước đây, luôn nghĩ nếu cứ theo kiểu quy củ hồi học phổ thông thì sẽ rất mệt mỏi. Nhưng nay, thì khác có chuẩn bị thì mọi chuyện sẽ xuôn sẻ hơn ^-^
Không phải đó là lần đầu đi học đúng giờ nên mới nhận ra đi đúng giờ thật tốt. Chỉ là mình đã cố gắng bỏ qua cái nếp của hồi xưa để tìm được sự thoải mái trong học tập, và từ hôm đó đã biết mình đã lầm. Có vẻ như ngu ngốc nên mới nhận ra điều này muộn , nhưng dù sao cũng thấy thích thú với điều đơn giản này ^-^
From nowaday, I am not late ^-^

12/21/10

Mưa lạnh

Mình ghét và sợ mặc áo mưa. Vấn đề thẩm mỹ thì không có gì phải bận tâm, song mặc áo mưa thì vướng víu khó lái xe và dễ ngã (dạo này, mình rất hay ngã xe). Nhưng rồi cũng phải mặc.
Lạnh thật! Mưa cứ táp vào mặt, hạt mưa nhỏ li ti, nhưng dường như mình cảm nhận được từng hạt chạm vào da thịt, mỗi hạt là một cái lạnh, cái bẩn. Mưa làm đường lầy lội, khiến mình không muốn chống chân xuống đất. Thứ bụi trên đường nhựa cứ theo hạt mưa mà quấn lấy nhau tạo thành thứ buồn nhão nhoét nhìn đến tởm. Ngõ nhà mình lại đang lắp cáp, đường xá bị đào xới lại càng thêm bẩn, cái thứ xình lội ấy dễ gây trượt bánh xe và ngã, làm mình vừa đi vừa lo ngơm ngớp. Ôi! Nếu mà ngã thì... thật là ko còn gì để đen hơn nữa. Nếu mà ngã sẽ phải quay về và tiết kiểm tra hôm nay coi như ko có mình. Rồi mình sẽ phải học lại, thi lại. Nghĩ mà ghê người.
Không biết, mình có yêu được Hà Nội không, nhưng ở đây, mình chưa thấy được niềm vui. Người ta nói Hà Nội đẹp, nhưng vẫn chưa thấy nó đẹp, có lẽ do mình không biết nhìn ra cái đẹp. Trong mắt mình, Hà Nội là một sự lộn xộn, bẩn và bon chen. Nếu có thể lựa chọn, mình sẽ không ở nơi này.
Lúc này, anh đang đi làm, hẳn là anh đang rất lạnh :(

12/20/10

Ông!

Cháu vẫn chưa cảm nhận được không có ông cuộc sống của cháu sẽ thay đổi ra sao ông ạ. Nhưng lúc này, cháu muốn chụp với ông một tấm ảnh quá ông ơi. Lần đầu tiên cháu mất đi một người cháu yêu thương, và cảm thấy được niềm mất mát một cách rõ ràng. Cháu thấy hụt hẫng và bỡ ngỡ. Cháu mới ra Hà Nội sau chiều đưa tiễn ông, và mai cháu trở về. Cháu chưa hình dung ra đươc, cháu sẽ ra sao khi không thấy ông nữa, không được nghe giọng nói của ông nữa. Bình thường, khi cháu sang luôn thấy ông ngồi bên cạnh bàn thuốc để tiêm thuốc cho bệnh nhân, và cháu luôn hỏi:"Ông ơi, bà đâu?". Ngày mai, khi cháu về cháu sẽ nhìn thấy gì? Chiếc bàn thuốc của ông có lẽ sẽ được xếp gọn vào đâu đó, hoặc sẽ được đốt để ông mang theo.

Glider Content

sweet talking ^_^

Category

12/23/10

Thank to Chinese Class

Đi học đúng giờ thật là tốt ^-^
Mình còn nhớ hồi học phổ thông, mình học bài xong là soạn sách và chuẩn bị quần áo để sáng dậy không bị muộn học. Hồi ấy, không phải là do ý thức nên mới làm như vậy mà là do sợ bị muộn học thì không được vào trường, mà học phổ thông mà nghỉ học 1 buổi không có giấy phép cũng là một điều to lớn. Khi học đại học, mọi thứ đều được tự do hơn, đấy là lý do mà ai cũng bảo "học đại học sướng hơn học phổ thông". Tự do, mọi thứ đều do mình quyết do vậy mọi thứ đã dần mất đi cái nếp cũ. Thời gian bị kéo giãn, ngủ dậy, dù có muộn, mình vẫn cứ đủng đà đủng đỉnh, nếu muộn quá thì nghỉ ở nhà :D. Lý do rất đơn giản, là vì mình có thể tự học ở nhà được, có lẽ đó chỉ là mình nghĩ thế và do lười nên nghĩ thế.

Học Tiếng Trung
Buổi học tiếng Trung nào mình cũng đi học sơm 5' và ngồi đợi để vào học. Mọi thứ đều được chuẩn bị trước khi vào học. Hôm nào minh cũng ôn bài, học đọc, học viết. Và mình thấy học rất thoải mái thấy thích thú và không cảm thấy mệt mỏi.
Trước đây, luôn nghĩ nếu cứ theo kiểu quy củ hồi học phổ thông thì sẽ rất mệt mỏi. Nhưng nay, thì khác có chuẩn bị thì mọi chuyện sẽ xuôn sẻ hơn ^-^
Không phải đó là lần đầu đi học đúng giờ nên mới nhận ra đi đúng giờ thật tốt. Chỉ là mình đã cố gắng bỏ qua cái nếp của hồi xưa để tìm được sự thoải mái trong học tập, và từ hôm đó đã biết mình đã lầm. Có vẻ như ngu ngốc nên mới nhận ra điều này muộn , nhưng dù sao cũng thấy thích thú với điều đơn giản này ^-^
From nowaday, I am not late ^-^

12/21/10

Mưa lạnh

Mình ghét và sợ mặc áo mưa. Vấn đề thẩm mỹ thì không có gì phải bận tâm, song mặc áo mưa thì vướng víu khó lái xe và dễ ngã (dạo này, mình rất hay ngã xe). Nhưng rồi cũng phải mặc.
Lạnh thật! Mưa cứ táp vào mặt, hạt mưa nhỏ li ti, nhưng dường như mình cảm nhận được từng hạt chạm vào da thịt, mỗi hạt là một cái lạnh, cái bẩn. Mưa làm đường lầy lội, khiến mình không muốn chống chân xuống đất. Thứ bụi trên đường nhựa cứ theo hạt mưa mà quấn lấy nhau tạo thành thứ buồn nhão nhoét nhìn đến tởm. Ngõ nhà mình lại đang lắp cáp, đường xá bị đào xới lại càng thêm bẩn, cái thứ xình lội ấy dễ gây trượt bánh xe và ngã, làm mình vừa đi vừa lo ngơm ngớp. Ôi! Nếu mà ngã thì... thật là ko còn gì để đen hơn nữa. Nếu mà ngã sẽ phải quay về và tiết kiểm tra hôm nay coi như ko có mình. Rồi mình sẽ phải học lại, thi lại. Nghĩ mà ghê người.
Không biết, mình có yêu được Hà Nội không, nhưng ở đây, mình chưa thấy được niềm vui. Người ta nói Hà Nội đẹp, nhưng vẫn chưa thấy nó đẹp, có lẽ do mình không biết nhìn ra cái đẹp. Trong mắt mình, Hà Nội là một sự lộn xộn, bẩn và bon chen. Nếu có thể lựa chọn, mình sẽ không ở nơi này.
Lúc này, anh đang đi làm, hẳn là anh đang rất lạnh :(

12/20/10

Ông!

Cháu vẫn chưa cảm nhận được không có ông cuộc sống của cháu sẽ thay đổi ra sao ông ạ. Nhưng lúc này, cháu muốn chụp với ông một tấm ảnh quá ông ơi. Lần đầu tiên cháu mất đi một người cháu yêu thương, và cảm thấy được niềm mất mát một cách rõ ràng. Cháu thấy hụt hẫng và bỡ ngỡ. Cháu mới ra Hà Nội sau chiều đưa tiễn ông, và mai cháu trở về. Cháu chưa hình dung ra đươc, cháu sẽ ra sao khi không thấy ông nữa, không được nghe giọng nói của ông nữa. Bình thường, khi cháu sang luôn thấy ông ngồi bên cạnh bàn thuốc để tiêm thuốc cho bệnh nhân, và cháu luôn hỏi:"Ông ơi, bà đâu?". Ngày mai, khi cháu về cháu sẽ nhìn thấy gì? Chiếc bàn thuốc của ông có lẽ sẽ được xếp gọn vào đâu đó, hoặc sẽ được đốt để ông mang theo.

Popular Posts