8/24/10

[Audio]Cô gái đẹp nhất thành phố



Tác giả: Thyra Samter Winslow
Đọc truyện: Here
Download: Here
Bạn luôn có quyền trở nên tốt hơn nhưng đừng vội bỏ lại những gì bạn đã từng gắn bó. Chạy theo những thứ trước mắt hẳn là một điều kém khôn ngoan.

Cô gái đẹp nhất thành phố - Thyra Samter Winslow

CÔ GÁI ĐẸP NHẤT THÀNH PHỐ
Tác giả: Thyra Samter Winslow
Thể loại: Truyện ngắn, văn học Mỹ

      Từ năm 13 tuổi Rilla Mabry đã cảm thấy xấu hổ về hình dáng của mình. Chỉ mới 13 tuổi cô đã bắt đầu cao hơn những cô gái khác. Mức độ vụng về của cô cũng tăng lên theo chiều cao của cô và cô lại quá gầy.
Năm cô 20 tuổi, cô đã tin chắc rằng dáng người cô quả thật là xấu xí. Tất cả những cô gái khác hình như đều nhỏ nhắn, xinh xắn và quyến rũ. Rilla mặc gì trông cũng không hợp. Cô quá cao nên không mặc được những quần áo may ở tiệm. Và những bộ áo váy mỏng rộng thùng thình cứ rũ xuống quanh người cô.
Mọi bạn trai và bạn gái chơi chung đều thích Rilla. Cô là một cô gái tốt _ nếu bạn đừng để ý đến vẻ ngoài của cô. Ngay cả tóc cô cũng không đẹp - hay dính bết lại từng lọn – nhưng cô có gương mặt vui vẻ và khá thu hút.
     Mặc dù không đẹp, Rilla cũng có một người bạn trai. Tên anh là Patrick Redding và cha anh là chủ một cửa hiệu tạp hóa. Pat không phải là giải thưởng lớn cho một cô gái, nhưng chúng ta không thể mong Rilla tìm được một người tốt hơn với sự xấu xí của cô. Mọi người nghĩ rằng Rilla phải rất hài lòng về việc ấy. Pat là một chàng trai dễ nhìn và không phải là người quá tầm thường.
Rilla không hề xem Pat là tầm thường. Cô biết ơn anh vì đã đối xử tốt với cô. Cô vui vẻ và thân thiện với anh hết lòng. Thật sự là cô rất mến Pat. Khi ở bên anh cô cảm thấy rất vui. Lẽ ra cô đã hoàn toàn hài lòng nếu như cô không yêu Shane Tennant. Điều đáng buồn nhất cho cô là Shane là người đáng mơ ước của mọi cô gái trong thành phố. Cha Shane là giám đốc một ngân hàng và rất giàu. Mẹ anh là người đứng đầu mọi hoạt động xã hội trong thành phố. Shane cao – cao hơn Rilla nhiều _ và lại còn đẹp trai nữa.
Pat làm việc trong cửa hàng tạp hóa với cha anh. Shane làm việc trong ngân hàng. Những người con trai ở thành phố nhỏ luôn luôn đi theo nghề của cha trừ khi họ kiên quyết theo ngành luật hoặc một ngành nghề gì khác. Rilla không làm gì cả. Cha mẹ cô khá giả đủ sống nên cô không phải đi làm. Cô đi dự tiệc tùng với Pat và ngưỡng mộ Shane từ xa. Mọi người trong thành phố nghĩ rằng cô sẽ kết hôn với Pat, anh sẽ đảm nhận tiệm tạp hóa của cha anh và hai người sẽ có cuộc sống ổn định.
     Mọi chuyện đã có thể xảy ra như vậy nếu như không có Leslie Durant. Leslie Durant đã và vẫn đang là một họa sĩ minh họa cho tạp chí nổi tiếng. Ông đến Morrisville để thăm một người dì. Dĩ nhiên ông được đưa đi thăm mọi nơi trong thành phố, đến dự tất cả mọi bữa tiệc. Ông là nhân vật xã hội quan trọng trong mùa đó. Ông chỉ ở lại thành phố vài ngày, nhưng cũng đủ lâu để tạo ra nhiều thay đổi.
Ông đã nhìn thấy Rilla Mabry! Rilla đang đứng gần cửa và đang nhìn Shane Tennant. Cô không bao giờ biết gương mặt cô đã thể hiện rõ suy nghĩ của cô. Không một người nào khác để ý, nhưng Durrant, là người mới, hiểu ngay vấn đề của cô. Ông nhìn Rilla đang đứng lom khom vì cô cảm thấy mình sẽ không cao quá khi đứng như vậy, mặc một bộ áo đầm hoàn toàn không hợp với cô và tóc không được chải mượt, rồi ông nhìn Shane, ăn mặc thật hoàn hảo, tự tin, đẹp trai. Sau đó Pat đến mời Rilla ra khiêu vũ.
Vào ngày thứ hai của chuyến đi, Durrant đã nói một câu nhận xét thật quan trọng. Ông nói với những người nói chuyện với ông rằng Rilla Mabry còn đẹp hơn cả cô gái đẹp nhất thành phố. Cô là một trong những cô gái đẹp nhất ông từng gặp.
     Từ xưa đến nay Rilla chưa bao giờ được ai khen nhan sắc của cô. Cô luôn luôn bẽn lẽn, mặc cảm và thường đau khổ về bề ngoài của mình . Và bây giờ, người có quyền phê bình về sắc đẹp lần đầu tiên đến thành phố đã tuyên bố rằng cô là hoa khôi.
Khi chính miệng Durrant nói với cô điều đó, cô bối rối vô cùng. Phải khó khăn lắm cô mới nói được lời cảm ơn ông. Rồi sau đó, rất rụt rè, cô đến gặp riêng ông.
“Em rất mong rằng ông sẽ chỉ cách cho em để trở thành đẹp hơn.” cô nói.
“Thật tình đó không phải là sở trường của tôi,” ông nói. “nhưng có lẽ nếu chúng ta hợp tác với nhau…”
Sáng hôm sau họ gặp nhau. Durrant đến nhà Rilla và với bà mẹ Rilla giúp, họ sửa đổi quần áo và dáng người của cô. Durrant bảo cô đứng thẳng người lên. Ông làm lại tóc cho cô, và ông chỉ cô thấy những điều không hợp trong những bộ áo váy cô mặc.
      Tối hôm ấy, một buổi khiêu vũ được tổ chức để tiễn Durrant, đó là buổi tối cuối cùng ông ở thành phố. Và như ông đã đoán trước khi ông bắt đầu mọi chuyện, lần đầu tiên trong đời Rille trở thành ngôi sao sáng nhất trong một vữa tiệc. Suốt cả buổi tối Durrant rất hài lòng khi nhìn Shane Durrant khiêu vũ rất ân cần với Rilla. Shane Jennant, người Rilla đã nhìn bằng cặp mắt mong đợi , là người trước đây chưa bao giờ chú ý đến cô.
      Durran trở về với gia đình và công việc của ông ở New York. Ông quên hết tất cả những chuyện ấy. Năm tháng trôi qua, và đến một ngày, câu chuyện xảy ra như sau :
Durrant đang ăn trưa một mình ở nhà hàng khi một phụ nữ cao, quyến rũ, chỉ vừa mới qua khỏi thời tuổi trẻ đến gặp ông.
“Chắc ông không nhớ tôi ?” cô nói.
Durrant không nhớ cô.
“Tôi là Rilla Tennant. Tôi là Rilla Mabry (*) khi ông gặp tôi . Ông đã đến thành phố quê hương tôi và – và đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi. Bây giờ chắc ông nhớ ra rồi?”
“Dĩ nhiên rồi”, Durrant nói. “Trí nhớ tôi rất tốt. Đó là một nỗ lực của tôi để làm thay đổi số phận của một người khác .”
“Ông đã làm một điều kỳ diệu!” Rilla nói. Trong giọng cô có một điều gì kỳ lạ ông không hiểu được.
“Tôi biết cô đã kết hôn với chàng trai cô yêu. Anh ta tên là Tennant, đúng không?”.
“Ồ, vâng ,”, Rilla nói “Nhưng làm sao ông nhớ được cái tên ấy? Và làm sao ông biết tôi yêu anh ấy?”.
“Tôi nhớ tên rất giỏi. Và tôi đã thấy cô nhìn anh ta. Câu chuyện thật đơn giản! Và tôi lại là người tạo ra nó!”.
“Vâng, đúng thế”. Rilla nói “Bây giờ khi ông nhìn lại, ông sẽ thấy thật buồn cười. Lúc ấy tôi đi chơi với Pat Redding và yêu Shane, và cảm thấy mình thật vụng về và đau khổ. Ông đến thành phố và nói tôi là người đẹp nhất, thế là tôi trở thành hoa khôi ngay. Tất cả những chàng trai đều muốn đi chơi với tôi, và tôi lấy Shane .”
“Tuyệt!” Durrant nói. Và ông mỉm cười vui vẻ. “Bây giờ hai người sống với nhau thế nào?”
“Đó là phần khó nói nhất” Rilla nói “Đáng lẽ ông không nên hỏi.
“Shane và tôi cưới nhau, và sống không hợp với nhau dù lúc đầu tôi rất hạnh phúc. Gia đình Tennant bị mất hết tiền khiï ngân hàng bị phá sản và gia đình tôi cũng gửi tiền trong ngân hàng Tennant lúc ấy nên chúng tôi cũng mất hết tiền. Rồi Shane yêu một cô gái trong đội đồng ca. Dĩ nhiên là tôi phải ly dị. Tôi dạy học ở một trường nữ sinh được ba năm rồi”.
“Thật tệ quá!” Durrant nói “ “Nhưng có lẽ như vậy tốt hơn là kết hôn với chàng trai kia, người cô không yêu”.
“Có thể”. Rilla nói “Ông không bao giờ nói trước được. Tình yêu phai nhạt dần… Patrick Redding đảm nhận cửa hàng tạp hóa của cha anh ấy, và cưới cô gái xinh và thông minh nhất thành phố. Họ có ba đứa con và rất hạnh phúc. Ồ, vâng, anh ấy trở nên nhiều tham vọng và bắt đầu tổ chức một chuỗi liên kết những cửa hàng tạp hóa. Bây giờ anh ấy là người giàu nhất và quan trọng nhất thành phố.”

Lễ Vu Lan

Đến tuổi này mới biết đến lễ Vu Lan

Mẹ gọi điện về "Mai rằm còn có nhớ ko? Lên đền bảo ông Từ cầu bình an nhé"
Mẹ chỉ bảo thế, và mình chỉ nói "vâng!"
Lễ Vu Lan, ngày lễ để những người con thể hiện tấm lòng hiếu thảo của những người con. Một ngày lễ đẹp và thiêng liêng đến vậy mà giờ con mới biết! Nhưng con không biết phải làm gì cả nói rằng "Con yêu mẹ ư?" con đã từng nói câu ấy với mẹ rất nhiều, nhưng ích gì khi vẫn là một gánh nặng của mẹ. Con đã từng nói và mẹ đã từng bảo con chỉ được cái mồm :| nhưng con có thể làm gì hơn trong lúc này?

8/23/10

[Audio]Rẽ trái rẽ phải




Tác giả: CƠ Mễ (Đài Loan)
Người dịch: Trang Hạ
Người đọc: Như Quỳnh
Hình ảnh: Here
Đọc truyện: Here
Download: Here
Nguồn:hanoi.megafun.vn

Rẽ trái, rẽ phải đó là một thói quen của họ. Họ ở gần bên nhau mà luôn vô tình quay lưng lại với nhau. Tại sao họ không thử thỉnh thoảng hãy thay đổi thói quen của mình, để có thể tìm kiếm được một điều gì đó mới hơn đẹp đẽ hơn. Thay vì rẽ trái hoặc phải, sao họ ko thử đi theo chiều ngược lại một lần, để có thể sớm gặp ra nhau hơn. Như thế sẽ không phải nhớ nhung đến một năm, sẽ không phải cô đơn thêm một năm, sẽ không phải chờ đợi trong một năm, sẽ không phải có thêm một ngày valentine buồn.
Mùa xuân đã đến, nhưng liệu tình cảm của họ còn mãnh liệt như ban đầu. Ngày tháng trôi, cứ trôi, con tim cũng có thể sẽ dần dần vơi đi cái tình cảm trong buổi chiều mưa hôm ấy, không gian thay đổi, con người cũng sẽ thay đổi. Liệu sau một năm, trái tim có còn bừng nóng như trước đó một năm?
Và phải chăng họ đã đánh mất một cơ hội, cơ hội để yêu, để hạnh phúc.
Nhưng nếu nghĩ khác đi, nghĩ ngược lại đây vẫn là một chuyện tình đẹp. Anh ấy đã kéo đàn mừng sinh nhật cô ấy, mặc dù chỉ có một mình. Cả 2 người sau một năm , một thời gian dài đến vậy, nhưng sao họ không nghĩ đối phương đã có người yêu mới rồi? Họ mới chỉ gặp nhau một lần thôi, một lần là quá ít để có thể giữ nỗi mong chờ trong một năm.
Nỗi nhớ, có mang đến những tưởng tượng thú vị! Nhưng vẫn cảm thấy mệt nơi con tim.
--------------------
Mình sẽ mua quyển sách này, Hình như có truyện tranh thì phải :X

Rẽ trái rẽ phải

Tác giả: CƠ Mễ (Đài Loan)
Bản Audio: Here
Hình ảnh: Here

Mùa đông năm ấy đặc biệt giá lạnh, cả thành phố chìm trong biển mưa phùn. Trong màn không khí mờ mịt, không ánh mặt trời, thường có một nỗi buồn tiếc mơ hồ xâm chiếm trong lòng những người khách bộ hành đi dưới những hàng cây khẳng khiu dọc phố.

Ngày mùng 6 tháng 10, trời hửng nắng.
Cô sống trong một căn phòng trên một toà chung cư cũ kỹ phía ngoại ô thành phố, mỗi khi ra phố, bất kể đi đâu cô cũng giữ thói quen ra đến cửa liền rẽ trái.
Anh sống trong một căn phòng trên một toà chung cư cũ kỹ phía ngoại ô thành phố, mỗi khi ra phố, bất kể đi đâu anh cũng giữ thói quen ra đến cửa liền rẽ phải.



Ngày 15 tháng 10, mặt trời bị che lấp sau những đám mây chất ngất, ánh sáng trong những căn phòng cũng chập chờn.
Họ từ trước đến nay chưa từng gặp nhau.

Ngày 28 tháng 10, trời hửng nắng. Dạo gần đây anh sống chật vật. Đôi khi buổi tối, anh đến những quán ăn thượng lưu trong thành phố kéo đàn, kiếm thêm chút thu nhập ít ỏi.

Ngày 7 tháng 11, trời u ám ẩm ướt, có một nỗi buồn nhẹ nhàng len tới như mỗi khi mùa đông quay trở lại. Những lúc không luyện đàn, anh thích lang thang ngoài phố, lượn qua công viên thành phố chơi cùng đàn bồ câu, có khi ngồi lại đó cả chiều.

Ngày 11 tháng 11, buổi chiều, gió bắt đầu trở từng cơn lạnh lùng. Có lần anh cảm thấy tâm hồn rã rời, trống trải.

Ngày 19 tháng 11, mặt trời mùa đông ngả xuống những cái bóng thật dài, thật dài. Cô vẫn quen chân rẽ trái, anh vẫn quen chân rẽ phải, họ chưa từng gặp nhau trong đời.

Ngày 23 tháng 11, ngày thật ngắn, chưa đến 5 giờ chiều trời đã tối. Cô đang dịch một tiểu thuyết buồn, cuốn sách khiến cô cảm thấy thế giới quanh cô tràn một màu xám ảm đạm.

Ngày 2 tháng 12, những đám mây đồ sộ chất ngất phương xa chậm chạp kéo tới bầu trời thành phố. Những khi không làm việc, cô thích vào thành phố tìm một quán cà phê, tản bộ trên phố nhìn dòng người qua lại, hay ngồi xuống trò chuyện cùng con mèo hoang trên một vỉa hè.

Ngày 10 tháng 12, mặt trời ló ra. Trong phòng đầy hơi nước. Có khoảng khắc cô đơn nhìn mình trong gương, cô hốt nhiên cảm nhận dư vị cả một cõi người.

Ngày 17 tháng 12, trời hửng nắng. Cô vẫn quen chân rẽ trái, anh vẫn quen chân rẽ phải, họ chưa từng gặp nhau trong đời.

Ngày 20 tháng 12, hình như trời sắp mưa. Họ cũng như hàng nghìn hàng vạn người trong thành phố ấy, cả đời sống bên nhau, nhưng cả đời sẽ không bao giờ gặp được nhau...Nhưng, cuộc đời cũng có bao nhiêu tình cờ, có một ngày, hai đường thẳng song song đã cắt nhau...

Ngày 22 tháng 12, mặt trời ngượng nghịu ló mặt ra, những đám mây đen dầy đặc giấu mình trên đỉnh núi xa xa. Ngày hôm đó, họ đã gặp nhau bên đài phun nước giữa công viên.
Họ giống như những người yêu đã thất lạc nhau nhiều năm trong đời.
Mùa đông vì sao không còn buồn bã cô đơn? Anh ở bên cô trong suốt một buổi chiều hạnh phúc và ngọt ngào.
Lúc hoàng hôn, trời chợt đổ một cơn mưa dữ dội. Họ vội vã ghi số điện thoại của nhau rồi vội vàng chia tay trong cơn mưa.
Anh, theo thói quen, lại chạy bổ về bên phải...
Cô, theo thói quen, cũng vội vã chạy về bên trái...
Cơn mưa làm họ lạnh buốt và ướt đẫm, nhưng trái tim cả hai nóng bừng lên vì hạnh phúc. Đêm ấy, cả anh và cô đều thao thức... Mưa, từng giọt từng giọt rả rích rơi suốt đêm dài...Nhưng, cuộc sống cũng ẩn giấu bao nhiêu những bất ngờ buồn rầu, con diều gió ta từng nắm trong tay bỗng một hôm đứt dây giữa trời.

Ngày 23 tháng 12, gió lạnh đột ngột tràn vào lòng thành phố, nhiệt độ buổi sáng tụt xuống rất thấp. Những tờ giấy nhỏ bé ướt sũng ghi số điện thoại chiều mưa qua đã nhoè hết chữ.

Ngày 24 tháng 12, mưa rơi không ngớt trong suốt đêm Giáng sinh. Cô ở lì trong nhà vì sợ sẽ bỏ lỡ một cuộc điện thoại từ...Anh chằm chằm nhìn nét chữ số nhoè nhoẹt mờ mịt, với những cuộc gọi nhầm số bất tận...Tình yêu đang ở đâu, ơi nỗi cô đơn?

Ngày 31 tháng 12, trời lạnh như cắt, giá rét quẩn quanh trong căn phòng, mưa vẫn tiếp tục rơi rả rích.... Anh và cô đều thao thức đến rã rời trong những căn phòng... Từ trong ra-đi-ô vọng tới tiếng nói cười náo nức của đám đông tụ tập trên quảng trường trước toà nhà thị chính, đếm ngược theo từng giây còn lại của năm cũ, thế là một năm lại đã qua đi.

Ngày 5 tháng 1, buổi chiều đưa tới từng cơn gió lạnh như châm vào da thịt, giá rét lại tràn về quanh đây...

Ngày 12 tháng 1, rồi cuối cùng trời cũng hửng lên, ánh mặt trời lấp ló, nhưng nhiệt độ lại hạ xuống thấp... Thành phố thay đổi quá nhanh khiến con người phải kinh ngạc. Bồn phun nước trong công viên đã biến thành công trường xây dựng cầu vượt cao tốc.

Ngày 1 tháng 2, trời ấm lên, dù còn đầy hơi giá. Anh đầy hy vọng, nhủ thầm có lẽ giống như một tình huống trong phim, tại một góc ngoặt đầu phố, hay trong quán cà phê ngoài công viên kia, anh sẽ gặp lại được cô.

Ngày 14 tháng 2, đêm của Lễ tình nhân Valentine, những ngôi sao thưa thớt sáng trên trời đêm. Trên con phố lạnh lùng cô đơn, khi những bóng đèn nhiều màu mắc quanh vòm cây khô cuối phố vui vẻ sáng lên, cô đã không kìm được lòng mình bật khóc.

Ngày 25 tháng 2, những lớp mây mỏng tang bao phủ bầu trời một màu xám, mông lung như khói. Cô vẫn quen chân rẽ trái, anh vẫn quen chân rẽ phải.

Ngày 28 tháng 2, hoa Đỗ Quyên bên đường nở rộ, nghe nói trong núi, hoa anh đào cũng đã mở cánh rồi. Ngày nối ngày lặng lẽ, họ chưa từng gặp lại nhau.

Ngày 9 tháng 3, không khí tràn ngập hương thơm cỏ non, mùa xuân đến thật rồi. Họ vẫn đi về giữa dòng người lặng lẽ, nhớ vô cùng buổi chiều gặp gỡ ngắn ngủi song tràn ngập hạnh phúc ấy.

Ngày 23 tháng 3, cuối ngày trời ấm hơn, buổi tối, trăng lên trong veo giữa đám sao lấp lánh. Giữa thành phố vừa quen vừa lạ, anh và cô tìm kiếm vô vọng hình bóng vừa xa xôi vừa gần gũi của nhau.

Ngày 30 tháng 3, mùa mưa đã đến. Những cơn mưa làm cô nhớ tới anh.

"Sao cô ấy có thể biến mất không dấu vết trong thành phố như thế?"

Ngày 13 tháng 4, mưa ngớt. Xa xa, chim bồ câu lượn vòng bay trên bầu trời thành phố. Anh cũng muốn bay được như đàn chim kia để tìm tới bên cô.

Ngày 9 tháng 5, bầu trời hoàng hôn ửng màu cánh hoa hồng, chuyển dần thành màu xanh thăm thẳm của ngọc bích. Cô thích ngồi một mình trầm tư, ở một góc thành phố trên cao.

Ngày 18 tháng 5, chiều tối, gió nam thổi tới nhè nhè, mặt trời đỏ lừ chậm rãi trôi xuống chân trời, mùa hạ đến gần. Sao những ngọn lửa nến chấp chới trong đêm cứ khiến người ta hoài nhớ một cách trống trải và cô đơn?

Ngày 9 tháng 6, từng đám mây lớn nặng nề chất đống, bất động giữa không trung. Trong lòng có nỗi niềm gì vô cớ, cô buồn bã ngoái nhìn nỗi cô đơn của mình.

Ngày 20 tháng 7, đêm sau cơn giông, ánh trăng vô cùng rạng rỡ. Thành phố như một mê cung khổng lồ, không nghe được tiếng gọi, không tìm ra phương hướng.

Ngày 19 tháng 8, đêm trước cơn giông, những tầng mây trôi vùn vụt. Họ oán trách thành phố với bầu không khí ngầu đục, những ngả đường vỡ vụn, những ngã tư đèn đỏ quá lâu, những chuyến xe bus hay bỏ bến.

Ngày 31 tháng 8, chính ngọ, một chú ong mật bay lạc vào phòng anh, đập cánh mù quáng trước lớp cửa kính trong veo."Anh vẫn còn trong thành phố này chứ? Hay anh đã rời đi từ rất lâu?"

Ngày 5 tháng 9, trời ngột ngạt hơi nóng, trong người khó chịu. Họ cùng trêu chọc một con mèo con lông vàng, cho cùng một con chó hoang ăn, cùng nghe một chú chim hót trong ánh lê minh mới rạng.

Ngày 24 tháng 9, buổi sáng có thêm một lớp sương mỏng, nghe nói lá phong trong núi đã đỏ rồi. Họ nhìn ra cùng một khung trời ngoài cửa sổ chung cư, cùng ngửi một làn hương, cùng nghe thấy người hàng xóm tập chơi hoài một bản nhạc của Trai-cốp-xki.

Ngày 5 tháng 10, không khí mát dịu, lá trong công viên dần nhuộm màu vàng rực. Anh và cô dạo qua cùng một con đường nhỏ trong công viên, cùng dẫm lên một lớp lá vàng khô giòn.

Ngày 15 tháng 10, trời mùa thu vô cùng dịu mát, một quả bóng bay màu vàng trôi ngang song cửa. Họ cùng thơm một đứa trẻ. Cùng nhìn thấy chiếc mũ bông màu xanh của đứa trẻ có gắn đôi tai thỏ dài rất đáng yêu.

Ngày 26 tháng 10, gió thổi, lá rụng tơi bời.Trong ký ức của anh và cô chỉ còn đọng lại hình ảnh mẩu giấy ướt nhẹp của buổi chiều mưa ấy và số điện thoại nhoè ướt.

Ngày 8 tháng 11, ngày có nắng. Nến cô đơn trên chiếc bánh sinh nhật trong phòng cô in lên tường một cái bóng màu tím chậm rãi đung đưa. Cô nghe thấy bên hàng xóm vẳng tới tiếng vĩ cầm, đang chơi một bản nhạc rất buồn.Anh nhớ ra hình như hôm nay là sinh nhật cô. Cây vĩ cầm trên vai anh nức nở khe khẽ. Ngoài cửa sổ là ánh trăng. Không biết giờ em đang ở nơi nào?

Ngày 19 tháng 11, hơi thở mùa đông ngày càng gần.Nỗi nhớ ngày càng mơ hồ, dường như tình yêu ấy chưa từng đến trong đời anh?

Ngày 30 tháng 11, nửa khuya, ánh trăng xanh xao lạnh lẽo soi một góc sân thượng chung cư.Họ đều nhận được từ tay cùng một ông bưu tá, tờ thư của bạn thân nơi phương xa.

Ngày 6 tháng 12, trời rét căm căm.Họ ở gần nhau đến thế, mà sao lại xa nhau vời vợi?

Ngày 17 tháng 12, lại một ngày không thấy ánh mặt trời, không thấy trăng, không thấy tinh tú. Thành phố giống một nhà tù khổng lồ không tường bao quanh, làm con người cảm thấy ngạt thở, rời rã...

Ngày 22 tháng 12, mưa phùn rơi như vĩnh viễn không ngưng nữa. Cô quyết định chia tay thành phố hoang vu này. Anh quyết định du lịch đến một thành phố đầy nắng ấm.

Ngày 23 tháng 12, tuyết bắt đầu rơi, thành phố đã bao nhiêu năm nay không hề có tuyết rơi. Anh, theo thói quen, ra khỏi cửa là rẽ phải.Cô, theo thói quen, ra khỏi cửa là lập tức rẽ trái.

Tuyết rơi lẳng lặng trên phố.

Ở bến xe bus trên quảng trường trước khu chung cư, anh bất chợt nhìn thấy...
Ở bến xe bus trên quảng trường trước khu chung cư, cô cũng bất chợt nhìn thấy...








o O o


Ngày 24 tháng 12, tuyết rơi dày đặc, chuyến xe bus đi về phía tiếng hát Giáng sinh an lành đang vọng tới. Nhưng hai hành khách ở lại.

Ngày 31 tháng 12, tuyết ngừng rơi, trời ấm. Trên quảng trường trước toà thị chính, người ta chen chúc trong biển người điên cuồng vui sướng, hò reo đếm theo từng giây đổ ngược của năm cũ cho đến 0 giờ 0 phút 0 giây. Người ta ôm chặt nhau trong giây phút hạnh phúc của một mùa xuân mới.

Ngày 6 tháng 3, trời hanh nắng, mây lơ đãng trên tầng không. Hai căn phòng cô đơn trên khu chung cư cũ kỹ ở ngoại ô được mở sang nhau, mây bay trên những bức tường hoa.

Và cuối cùng, mùa xuân rồi cũng sang...



Giới thiệu tác giả

Tác giả: Cơ Mễ
Cơ Mễ (Jimmy Liao), sinh tại Đài Bắc - Đài Loan, tốt nghiệp khoa Mỹ thuật, Đại học Văn hoá Đài Loan, đã kết hôn, có một con gái. 12 năm công tác trong ngành quảng cáo. Từ năm 1998 bắt đầu viết truyện và truyện tranh. Một số tác phẩm đã xuất bản như: Bí mật rừng xanh, Rẽ trái rẽ phải, Ánh trăng lãng quên, Con cá mỉm cười... đều được hoan nghênh nhiệt liệt và tái bản nhiều lần tại Đài Loan, Mỹ, Đức, Pháp, Nhật Bản, Hàn Quốc, Hy Lạp... Truyện của anh nhiều năm được độc giả Đài Loan bầu chọn là Tác phẩm văn học được yêu thích nhất trong năm.
A chance of sunshine, tựa tiếng Việt Rẽ trái rẽ phải, được tái bản 18 lần chỉ trong vòng 2 năm, là best-seller tại Đài Loan và được hãng Warner Bross (Mỹ) dựng thành phim với sự tham gia của nhiều ngôi sao châu Á như: Kim Thành Vũ (Nhật Bản), Lương Vịnh Kỳ (Hong Kong), Tôn Yến Tư (Singapore) gây cơn sốt trong giới trẻ các nước châu Á năm 2003.

8/22/10

[audio]Chuyện chàng chăn cừu xứ Provence



Tác giả: Alphonse Daudet
Người dịch: Trần Việt Anh Vũ
Người đọc: Kim Thanh
Nguồn: hanoi.megafun.vn
Click vào Đây để đọc truyện
Download: Here
Một tình yêu trong lành nhất
Một tình yêu thầm lặng của một anh chàng chăn cừu dành cho tiểu thư Stéphanette.
Vẻ đẹp được nhìn nhận bởi một tâm hồn trong sáng nhất, tình yêu chàng xuất phát từ tấm lòng vô tư của một anh chàng chăng cừu trẻ chất phác, thật thà.
Một chàng chăn cừu yêu cô tiểu thư, có phải đó cũng là một sự dũng cảm. Không tính toán nên không thấy hổ thẹn không thấy kém cỏi khi yêu.
Chàng chăn cừu xứ Provence là người khó tìm kiếm nhất trên thế giới này! --------------------------
Không phải chỉ có con trai mới biết thích đức tính thật thà, hiền lành

Glider Content

sweet talking ^_^

Category

8/24/10

[Audio]Cô gái đẹp nhất thành phố



Tác giả: Thyra Samter Winslow
Đọc truyện: Here
Download: Here
Bạn luôn có quyền trở nên tốt hơn nhưng đừng vội bỏ lại những gì bạn đã từng gắn bó. Chạy theo những thứ trước mắt hẳn là một điều kém khôn ngoan.

Cô gái đẹp nhất thành phố - Thyra Samter Winslow

CÔ GÁI ĐẸP NHẤT THÀNH PHỐ
Tác giả: Thyra Samter Winslow
Thể loại: Truyện ngắn, văn học Mỹ

      Từ năm 13 tuổi Rilla Mabry đã cảm thấy xấu hổ về hình dáng của mình. Chỉ mới 13 tuổi cô đã bắt đầu cao hơn những cô gái khác. Mức độ vụng về của cô cũng tăng lên theo chiều cao của cô và cô lại quá gầy.
Năm cô 20 tuổi, cô đã tin chắc rằng dáng người cô quả thật là xấu xí. Tất cả những cô gái khác hình như đều nhỏ nhắn, xinh xắn và quyến rũ. Rilla mặc gì trông cũng không hợp. Cô quá cao nên không mặc được những quần áo may ở tiệm. Và những bộ áo váy mỏng rộng thùng thình cứ rũ xuống quanh người cô.
Mọi bạn trai và bạn gái chơi chung đều thích Rilla. Cô là một cô gái tốt _ nếu bạn đừng để ý đến vẻ ngoài của cô. Ngay cả tóc cô cũng không đẹp - hay dính bết lại từng lọn – nhưng cô có gương mặt vui vẻ và khá thu hút.
     Mặc dù không đẹp, Rilla cũng có một người bạn trai. Tên anh là Patrick Redding và cha anh là chủ một cửa hiệu tạp hóa. Pat không phải là giải thưởng lớn cho một cô gái, nhưng chúng ta không thể mong Rilla tìm được một người tốt hơn với sự xấu xí của cô. Mọi người nghĩ rằng Rilla phải rất hài lòng về việc ấy. Pat là một chàng trai dễ nhìn và không phải là người quá tầm thường.
Rilla không hề xem Pat là tầm thường. Cô biết ơn anh vì đã đối xử tốt với cô. Cô vui vẻ và thân thiện với anh hết lòng. Thật sự là cô rất mến Pat. Khi ở bên anh cô cảm thấy rất vui. Lẽ ra cô đã hoàn toàn hài lòng nếu như cô không yêu Shane Tennant. Điều đáng buồn nhất cho cô là Shane là người đáng mơ ước của mọi cô gái trong thành phố. Cha Shane là giám đốc một ngân hàng và rất giàu. Mẹ anh là người đứng đầu mọi hoạt động xã hội trong thành phố. Shane cao – cao hơn Rilla nhiều _ và lại còn đẹp trai nữa.
Pat làm việc trong cửa hàng tạp hóa với cha anh. Shane làm việc trong ngân hàng. Những người con trai ở thành phố nhỏ luôn luôn đi theo nghề của cha trừ khi họ kiên quyết theo ngành luật hoặc một ngành nghề gì khác. Rilla không làm gì cả. Cha mẹ cô khá giả đủ sống nên cô không phải đi làm. Cô đi dự tiệc tùng với Pat và ngưỡng mộ Shane từ xa. Mọi người trong thành phố nghĩ rằng cô sẽ kết hôn với Pat, anh sẽ đảm nhận tiệm tạp hóa của cha anh và hai người sẽ có cuộc sống ổn định.
     Mọi chuyện đã có thể xảy ra như vậy nếu như không có Leslie Durant. Leslie Durant đã và vẫn đang là một họa sĩ minh họa cho tạp chí nổi tiếng. Ông đến Morrisville để thăm một người dì. Dĩ nhiên ông được đưa đi thăm mọi nơi trong thành phố, đến dự tất cả mọi bữa tiệc. Ông là nhân vật xã hội quan trọng trong mùa đó. Ông chỉ ở lại thành phố vài ngày, nhưng cũng đủ lâu để tạo ra nhiều thay đổi.
Ông đã nhìn thấy Rilla Mabry! Rilla đang đứng gần cửa và đang nhìn Shane Tennant. Cô không bao giờ biết gương mặt cô đã thể hiện rõ suy nghĩ của cô. Không một người nào khác để ý, nhưng Durrant, là người mới, hiểu ngay vấn đề của cô. Ông nhìn Rilla đang đứng lom khom vì cô cảm thấy mình sẽ không cao quá khi đứng như vậy, mặc một bộ áo đầm hoàn toàn không hợp với cô và tóc không được chải mượt, rồi ông nhìn Shane, ăn mặc thật hoàn hảo, tự tin, đẹp trai. Sau đó Pat đến mời Rilla ra khiêu vũ.
Vào ngày thứ hai của chuyến đi, Durrant đã nói một câu nhận xét thật quan trọng. Ông nói với những người nói chuyện với ông rằng Rilla Mabry còn đẹp hơn cả cô gái đẹp nhất thành phố. Cô là một trong những cô gái đẹp nhất ông từng gặp.
     Từ xưa đến nay Rilla chưa bao giờ được ai khen nhan sắc của cô. Cô luôn luôn bẽn lẽn, mặc cảm và thường đau khổ về bề ngoài của mình . Và bây giờ, người có quyền phê bình về sắc đẹp lần đầu tiên đến thành phố đã tuyên bố rằng cô là hoa khôi.
Khi chính miệng Durrant nói với cô điều đó, cô bối rối vô cùng. Phải khó khăn lắm cô mới nói được lời cảm ơn ông. Rồi sau đó, rất rụt rè, cô đến gặp riêng ông.
“Em rất mong rằng ông sẽ chỉ cách cho em để trở thành đẹp hơn.” cô nói.
“Thật tình đó không phải là sở trường của tôi,” ông nói. “nhưng có lẽ nếu chúng ta hợp tác với nhau…”
Sáng hôm sau họ gặp nhau. Durrant đến nhà Rilla và với bà mẹ Rilla giúp, họ sửa đổi quần áo và dáng người của cô. Durrant bảo cô đứng thẳng người lên. Ông làm lại tóc cho cô, và ông chỉ cô thấy những điều không hợp trong những bộ áo váy cô mặc.
      Tối hôm ấy, một buổi khiêu vũ được tổ chức để tiễn Durrant, đó là buổi tối cuối cùng ông ở thành phố. Và như ông đã đoán trước khi ông bắt đầu mọi chuyện, lần đầu tiên trong đời Rille trở thành ngôi sao sáng nhất trong một vữa tiệc. Suốt cả buổi tối Durrant rất hài lòng khi nhìn Shane Durrant khiêu vũ rất ân cần với Rilla. Shane Jennant, người Rilla đã nhìn bằng cặp mắt mong đợi , là người trước đây chưa bao giờ chú ý đến cô.
      Durran trở về với gia đình và công việc của ông ở New York. Ông quên hết tất cả những chuyện ấy. Năm tháng trôi qua, và đến một ngày, câu chuyện xảy ra như sau :
Durrant đang ăn trưa một mình ở nhà hàng khi một phụ nữ cao, quyến rũ, chỉ vừa mới qua khỏi thời tuổi trẻ đến gặp ông.
“Chắc ông không nhớ tôi ?” cô nói.
Durrant không nhớ cô.
“Tôi là Rilla Tennant. Tôi là Rilla Mabry (*) khi ông gặp tôi . Ông đã đến thành phố quê hương tôi và – và đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi. Bây giờ chắc ông nhớ ra rồi?”
“Dĩ nhiên rồi”, Durrant nói. “Trí nhớ tôi rất tốt. Đó là một nỗ lực của tôi để làm thay đổi số phận của một người khác .”
“Ông đã làm một điều kỳ diệu!” Rilla nói. Trong giọng cô có một điều gì kỳ lạ ông không hiểu được.
“Tôi biết cô đã kết hôn với chàng trai cô yêu. Anh ta tên là Tennant, đúng không?”.
“Ồ, vâng ,”, Rilla nói “Nhưng làm sao ông nhớ được cái tên ấy? Và làm sao ông biết tôi yêu anh ấy?”.
“Tôi nhớ tên rất giỏi. Và tôi đã thấy cô nhìn anh ta. Câu chuyện thật đơn giản! Và tôi lại là người tạo ra nó!”.
“Vâng, đúng thế”. Rilla nói “Bây giờ khi ông nhìn lại, ông sẽ thấy thật buồn cười. Lúc ấy tôi đi chơi với Pat Redding và yêu Shane, và cảm thấy mình thật vụng về và đau khổ. Ông đến thành phố và nói tôi là người đẹp nhất, thế là tôi trở thành hoa khôi ngay. Tất cả những chàng trai đều muốn đi chơi với tôi, và tôi lấy Shane .”
“Tuyệt!” Durrant nói. Và ông mỉm cười vui vẻ. “Bây giờ hai người sống với nhau thế nào?”
“Đó là phần khó nói nhất” Rilla nói “Đáng lẽ ông không nên hỏi.
“Shane và tôi cưới nhau, và sống không hợp với nhau dù lúc đầu tôi rất hạnh phúc. Gia đình Tennant bị mất hết tiền khiï ngân hàng bị phá sản và gia đình tôi cũng gửi tiền trong ngân hàng Tennant lúc ấy nên chúng tôi cũng mất hết tiền. Rồi Shane yêu một cô gái trong đội đồng ca. Dĩ nhiên là tôi phải ly dị. Tôi dạy học ở một trường nữ sinh được ba năm rồi”.
“Thật tệ quá!” Durrant nói “ “Nhưng có lẽ như vậy tốt hơn là kết hôn với chàng trai kia, người cô không yêu”.
“Có thể”. Rilla nói “Ông không bao giờ nói trước được. Tình yêu phai nhạt dần… Patrick Redding đảm nhận cửa hàng tạp hóa của cha anh ấy, và cưới cô gái xinh và thông minh nhất thành phố. Họ có ba đứa con và rất hạnh phúc. Ồ, vâng, anh ấy trở nên nhiều tham vọng và bắt đầu tổ chức một chuỗi liên kết những cửa hàng tạp hóa. Bây giờ anh ấy là người giàu nhất và quan trọng nhất thành phố.”

Lễ Vu Lan

Đến tuổi này mới biết đến lễ Vu Lan

Mẹ gọi điện về "Mai rằm còn có nhớ ko? Lên đền bảo ông Từ cầu bình an nhé"
Mẹ chỉ bảo thế, và mình chỉ nói "vâng!"
Lễ Vu Lan, ngày lễ để những người con thể hiện tấm lòng hiếu thảo của những người con. Một ngày lễ đẹp và thiêng liêng đến vậy mà giờ con mới biết! Nhưng con không biết phải làm gì cả nói rằng "Con yêu mẹ ư?" con đã từng nói câu ấy với mẹ rất nhiều, nhưng ích gì khi vẫn là một gánh nặng của mẹ. Con đã từng nói và mẹ đã từng bảo con chỉ được cái mồm :| nhưng con có thể làm gì hơn trong lúc này?

8/23/10

[Audio]Rẽ trái rẽ phải




Tác giả: CƠ Mễ (Đài Loan)
Người dịch: Trang Hạ
Người đọc: Như Quỳnh
Hình ảnh: Here
Đọc truyện: Here
Download: Here
Nguồn:hanoi.megafun.vn

Rẽ trái, rẽ phải đó là một thói quen của họ. Họ ở gần bên nhau mà luôn vô tình quay lưng lại với nhau. Tại sao họ không thử thỉnh thoảng hãy thay đổi thói quen của mình, để có thể tìm kiếm được một điều gì đó mới hơn đẹp đẽ hơn. Thay vì rẽ trái hoặc phải, sao họ ko thử đi theo chiều ngược lại một lần, để có thể sớm gặp ra nhau hơn. Như thế sẽ không phải nhớ nhung đến một năm, sẽ không phải cô đơn thêm một năm, sẽ không phải chờ đợi trong một năm, sẽ không phải có thêm một ngày valentine buồn.
Mùa xuân đã đến, nhưng liệu tình cảm của họ còn mãnh liệt như ban đầu. Ngày tháng trôi, cứ trôi, con tim cũng có thể sẽ dần dần vơi đi cái tình cảm trong buổi chiều mưa hôm ấy, không gian thay đổi, con người cũng sẽ thay đổi. Liệu sau một năm, trái tim có còn bừng nóng như trước đó một năm?
Và phải chăng họ đã đánh mất một cơ hội, cơ hội để yêu, để hạnh phúc.
Nhưng nếu nghĩ khác đi, nghĩ ngược lại đây vẫn là một chuyện tình đẹp. Anh ấy đã kéo đàn mừng sinh nhật cô ấy, mặc dù chỉ có một mình. Cả 2 người sau một năm , một thời gian dài đến vậy, nhưng sao họ không nghĩ đối phương đã có người yêu mới rồi? Họ mới chỉ gặp nhau một lần thôi, một lần là quá ít để có thể giữ nỗi mong chờ trong một năm.
Nỗi nhớ, có mang đến những tưởng tượng thú vị! Nhưng vẫn cảm thấy mệt nơi con tim.
--------------------
Mình sẽ mua quyển sách này, Hình như có truyện tranh thì phải :X

Rẽ trái rẽ phải

Tác giả: CƠ Mễ (Đài Loan)
Bản Audio: Here
Hình ảnh: Here

Mùa đông năm ấy đặc biệt giá lạnh, cả thành phố chìm trong biển mưa phùn. Trong màn không khí mờ mịt, không ánh mặt trời, thường có một nỗi buồn tiếc mơ hồ xâm chiếm trong lòng những người khách bộ hành đi dưới những hàng cây khẳng khiu dọc phố.

Ngày mùng 6 tháng 10, trời hửng nắng.
Cô sống trong một căn phòng trên một toà chung cư cũ kỹ phía ngoại ô thành phố, mỗi khi ra phố, bất kể đi đâu cô cũng giữ thói quen ra đến cửa liền rẽ trái.
Anh sống trong một căn phòng trên một toà chung cư cũ kỹ phía ngoại ô thành phố, mỗi khi ra phố, bất kể đi đâu anh cũng giữ thói quen ra đến cửa liền rẽ phải.



Ngày 15 tháng 10, mặt trời bị che lấp sau những đám mây chất ngất, ánh sáng trong những căn phòng cũng chập chờn.
Họ từ trước đến nay chưa từng gặp nhau.

Ngày 28 tháng 10, trời hửng nắng. Dạo gần đây anh sống chật vật. Đôi khi buổi tối, anh đến những quán ăn thượng lưu trong thành phố kéo đàn, kiếm thêm chút thu nhập ít ỏi.

Ngày 7 tháng 11, trời u ám ẩm ướt, có một nỗi buồn nhẹ nhàng len tới như mỗi khi mùa đông quay trở lại. Những lúc không luyện đàn, anh thích lang thang ngoài phố, lượn qua công viên thành phố chơi cùng đàn bồ câu, có khi ngồi lại đó cả chiều.

Ngày 11 tháng 11, buổi chiều, gió bắt đầu trở từng cơn lạnh lùng. Có lần anh cảm thấy tâm hồn rã rời, trống trải.

Ngày 19 tháng 11, mặt trời mùa đông ngả xuống những cái bóng thật dài, thật dài. Cô vẫn quen chân rẽ trái, anh vẫn quen chân rẽ phải, họ chưa từng gặp nhau trong đời.

Ngày 23 tháng 11, ngày thật ngắn, chưa đến 5 giờ chiều trời đã tối. Cô đang dịch một tiểu thuyết buồn, cuốn sách khiến cô cảm thấy thế giới quanh cô tràn một màu xám ảm đạm.

Ngày 2 tháng 12, những đám mây đồ sộ chất ngất phương xa chậm chạp kéo tới bầu trời thành phố. Những khi không làm việc, cô thích vào thành phố tìm một quán cà phê, tản bộ trên phố nhìn dòng người qua lại, hay ngồi xuống trò chuyện cùng con mèo hoang trên một vỉa hè.

Ngày 10 tháng 12, mặt trời ló ra. Trong phòng đầy hơi nước. Có khoảng khắc cô đơn nhìn mình trong gương, cô hốt nhiên cảm nhận dư vị cả một cõi người.

Ngày 17 tháng 12, trời hửng nắng. Cô vẫn quen chân rẽ trái, anh vẫn quen chân rẽ phải, họ chưa từng gặp nhau trong đời.

Ngày 20 tháng 12, hình như trời sắp mưa. Họ cũng như hàng nghìn hàng vạn người trong thành phố ấy, cả đời sống bên nhau, nhưng cả đời sẽ không bao giờ gặp được nhau...Nhưng, cuộc đời cũng có bao nhiêu tình cờ, có một ngày, hai đường thẳng song song đã cắt nhau...

Ngày 22 tháng 12, mặt trời ngượng nghịu ló mặt ra, những đám mây đen dầy đặc giấu mình trên đỉnh núi xa xa. Ngày hôm đó, họ đã gặp nhau bên đài phun nước giữa công viên.
Họ giống như những người yêu đã thất lạc nhau nhiều năm trong đời.
Mùa đông vì sao không còn buồn bã cô đơn? Anh ở bên cô trong suốt một buổi chiều hạnh phúc và ngọt ngào.
Lúc hoàng hôn, trời chợt đổ một cơn mưa dữ dội. Họ vội vã ghi số điện thoại của nhau rồi vội vàng chia tay trong cơn mưa.
Anh, theo thói quen, lại chạy bổ về bên phải...
Cô, theo thói quen, cũng vội vã chạy về bên trái...
Cơn mưa làm họ lạnh buốt và ướt đẫm, nhưng trái tim cả hai nóng bừng lên vì hạnh phúc. Đêm ấy, cả anh và cô đều thao thức... Mưa, từng giọt từng giọt rả rích rơi suốt đêm dài...Nhưng, cuộc sống cũng ẩn giấu bao nhiêu những bất ngờ buồn rầu, con diều gió ta từng nắm trong tay bỗng một hôm đứt dây giữa trời.

Ngày 23 tháng 12, gió lạnh đột ngột tràn vào lòng thành phố, nhiệt độ buổi sáng tụt xuống rất thấp. Những tờ giấy nhỏ bé ướt sũng ghi số điện thoại chiều mưa qua đã nhoè hết chữ.

Ngày 24 tháng 12, mưa rơi không ngớt trong suốt đêm Giáng sinh. Cô ở lì trong nhà vì sợ sẽ bỏ lỡ một cuộc điện thoại từ...Anh chằm chằm nhìn nét chữ số nhoè nhoẹt mờ mịt, với những cuộc gọi nhầm số bất tận...Tình yêu đang ở đâu, ơi nỗi cô đơn?

Ngày 31 tháng 12, trời lạnh như cắt, giá rét quẩn quanh trong căn phòng, mưa vẫn tiếp tục rơi rả rích.... Anh và cô đều thao thức đến rã rời trong những căn phòng... Từ trong ra-đi-ô vọng tới tiếng nói cười náo nức của đám đông tụ tập trên quảng trường trước toà nhà thị chính, đếm ngược theo từng giây còn lại của năm cũ, thế là một năm lại đã qua đi.

Ngày 5 tháng 1, buổi chiều đưa tới từng cơn gió lạnh như châm vào da thịt, giá rét lại tràn về quanh đây...

Ngày 12 tháng 1, rồi cuối cùng trời cũng hửng lên, ánh mặt trời lấp ló, nhưng nhiệt độ lại hạ xuống thấp... Thành phố thay đổi quá nhanh khiến con người phải kinh ngạc. Bồn phun nước trong công viên đã biến thành công trường xây dựng cầu vượt cao tốc.

Ngày 1 tháng 2, trời ấm lên, dù còn đầy hơi giá. Anh đầy hy vọng, nhủ thầm có lẽ giống như một tình huống trong phim, tại một góc ngoặt đầu phố, hay trong quán cà phê ngoài công viên kia, anh sẽ gặp lại được cô.

Ngày 14 tháng 2, đêm của Lễ tình nhân Valentine, những ngôi sao thưa thớt sáng trên trời đêm. Trên con phố lạnh lùng cô đơn, khi những bóng đèn nhiều màu mắc quanh vòm cây khô cuối phố vui vẻ sáng lên, cô đã không kìm được lòng mình bật khóc.

Ngày 25 tháng 2, những lớp mây mỏng tang bao phủ bầu trời một màu xám, mông lung như khói. Cô vẫn quen chân rẽ trái, anh vẫn quen chân rẽ phải.

Ngày 28 tháng 2, hoa Đỗ Quyên bên đường nở rộ, nghe nói trong núi, hoa anh đào cũng đã mở cánh rồi. Ngày nối ngày lặng lẽ, họ chưa từng gặp lại nhau.

Ngày 9 tháng 3, không khí tràn ngập hương thơm cỏ non, mùa xuân đến thật rồi. Họ vẫn đi về giữa dòng người lặng lẽ, nhớ vô cùng buổi chiều gặp gỡ ngắn ngủi song tràn ngập hạnh phúc ấy.

Ngày 23 tháng 3, cuối ngày trời ấm hơn, buổi tối, trăng lên trong veo giữa đám sao lấp lánh. Giữa thành phố vừa quen vừa lạ, anh và cô tìm kiếm vô vọng hình bóng vừa xa xôi vừa gần gũi của nhau.

Ngày 30 tháng 3, mùa mưa đã đến. Những cơn mưa làm cô nhớ tới anh.

"Sao cô ấy có thể biến mất không dấu vết trong thành phố như thế?"

Ngày 13 tháng 4, mưa ngớt. Xa xa, chim bồ câu lượn vòng bay trên bầu trời thành phố. Anh cũng muốn bay được như đàn chim kia để tìm tới bên cô.

Ngày 9 tháng 5, bầu trời hoàng hôn ửng màu cánh hoa hồng, chuyển dần thành màu xanh thăm thẳm của ngọc bích. Cô thích ngồi một mình trầm tư, ở một góc thành phố trên cao.

Ngày 18 tháng 5, chiều tối, gió nam thổi tới nhè nhè, mặt trời đỏ lừ chậm rãi trôi xuống chân trời, mùa hạ đến gần. Sao những ngọn lửa nến chấp chới trong đêm cứ khiến người ta hoài nhớ một cách trống trải và cô đơn?

Ngày 9 tháng 6, từng đám mây lớn nặng nề chất đống, bất động giữa không trung. Trong lòng có nỗi niềm gì vô cớ, cô buồn bã ngoái nhìn nỗi cô đơn của mình.

Ngày 20 tháng 7, đêm sau cơn giông, ánh trăng vô cùng rạng rỡ. Thành phố như một mê cung khổng lồ, không nghe được tiếng gọi, không tìm ra phương hướng.

Ngày 19 tháng 8, đêm trước cơn giông, những tầng mây trôi vùn vụt. Họ oán trách thành phố với bầu không khí ngầu đục, những ngả đường vỡ vụn, những ngã tư đèn đỏ quá lâu, những chuyến xe bus hay bỏ bến.

Ngày 31 tháng 8, chính ngọ, một chú ong mật bay lạc vào phòng anh, đập cánh mù quáng trước lớp cửa kính trong veo."Anh vẫn còn trong thành phố này chứ? Hay anh đã rời đi từ rất lâu?"

Ngày 5 tháng 9, trời ngột ngạt hơi nóng, trong người khó chịu. Họ cùng trêu chọc một con mèo con lông vàng, cho cùng một con chó hoang ăn, cùng nghe một chú chim hót trong ánh lê minh mới rạng.

Ngày 24 tháng 9, buổi sáng có thêm một lớp sương mỏng, nghe nói lá phong trong núi đã đỏ rồi. Họ nhìn ra cùng một khung trời ngoài cửa sổ chung cư, cùng ngửi một làn hương, cùng nghe thấy người hàng xóm tập chơi hoài một bản nhạc của Trai-cốp-xki.

Ngày 5 tháng 10, không khí mát dịu, lá trong công viên dần nhuộm màu vàng rực. Anh và cô dạo qua cùng một con đường nhỏ trong công viên, cùng dẫm lên một lớp lá vàng khô giòn.

Ngày 15 tháng 10, trời mùa thu vô cùng dịu mát, một quả bóng bay màu vàng trôi ngang song cửa. Họ cùng thơm một đứa trẻ. Cùng nhìn thấy chiếc mũ bông màu xanh của đứa trẻ có gắn đôi tai thỏ dài rất đáng yêu.

Ngày 26 tháng 10, gió thổi, lá rụng tơi bời.Trong ký ức của anh và cô chỉ còn đọng lại hình ảnh mẩu giấy ướt nhẹp của buổi chiều mưa ấy và số điện thoại nhoè ướt.

Ngày 8 tháng 11, ngày có nắng. Nến cô đơn trên chiếc bánh sinh nhật trong phòng cô in lên tường một cái bóng màu tím chậm rãi đung đưa. Cô nghe thấy bên hàng xóm vẳng tới tiếng vĩ cầm, đang chơi một bản nhạc rất buồn.Anh nhớ ra hình như hôm nay là sinh nhật cô. Cây vĩ cầm trên vai anh nức nở khe khẽ. Ngoài cửa sổ là ánh trăng. Không biết giờ em đang ở nơi nào?

Ngày 19 tháng 11, hơi thở mùa đông ngày càng gần.Nỗi nhớ ngày càng mơ hồ, dường như tình yêu ấy chưa từng đến trong đời anh?

Ngày 30 tháng 11, nửa khuya, ánh trăng xanh xao lạnh lẽo soi một góc sân thượng chung cư.Họ đều nhận được từ tay cùng một ông bưu tá, tờ thư của bạn thân nơi phương xa.

Ngày 6 tháng 12, trời rét căm căm.Họ ở gần nhau đến thế, mà sao lại xa nhau vời vợi?

Ngày 17 tháng 12, lại một ngày không thấy ánh mặt trời, không thấy trăng, không thấy tinh tú. Thành phố giống một nhà tù khổng lồ không tường bao quanh, làm con người cảm thấy ngạt thở, rời rã...

Ngày 22 tháng 12, mưa phùn rơi như vĩnh viễn không ngưng nữa. Cô quyết định chia tay thành phố hoang vu này. Anh quyết định du lịch đến một thành phố đầy nắng ấm.

Ngày 23 tháng 12, tuyết bắt đầu rơi, thành phố đã bao nhiêu năm nay không hề có tuyết rơi. Anh, theo thói quen, ra khỏi cửa là rẽ phải.Cô, theo thói quen, ra khỏi cửa là lập tức rẽ trái.

Tuyết rơi lẳng lặng trên phố.

Ở bến xe bus trên quảng trường trước khu chung cư, anh bất chợt nhìn thấy...
Ở bến xe bus trên quảng trường trước khu chung cư, cô cũng bất chợt nhìn thấy...








o O o


Ngày 24 tháng 12, tuyết rơi dày đặc, chuyến xe bus đi về phía tiếng hát Giáng sinh an lành đang vọng tới. Nhưng hai hành khách ở lại.

Ngày 31 tháng 12, tuyết ngừng rơi, trời ấm. Trên quảng trường trước toà thị chính, người ta chen chúc trong biển người điên cuồng vui sướng, hò reo đếm theo từng giây đổ ngược của năm cũ cho đến 0 giờ 0 phút 0 giây. Người ta ôm chặt nhau trong giây phút hạnh phúc của một mùa xuân mới.

Ngày 6 tháng 3, trời hanh nắng, mây lơ đãng trên tầng không. Hai căn phòng cô đơn trên khu chung cư cũ kỹ ở ngoại ô được mở sang nhau, mây bay trên những bức tường hoa.

Và cuối cùng, mùa xuân rồi cũng sang...



Giới thiệu tác giả

Tác giả: Cơ Mễ
Cơ Mễ (Jimmy Liao), sinh tại Đài Bắc - Đài Loan, tốt nghiệp khoa Mỹ thuật, Đại học Văn hoá Đài Loan, đã kết hôn, có một con gái. 12 năm công tác trong ngành quảng cáo. Từ năm 1998 bắt đầu viết truyện và truyện tranh. Một số tác phẩm đã xuất bản như: Bí mật rừng xanh, Rẽ trái rẽ phải, Ánh trăng lãng quên, Con cá mỉm cười... đều được hoan nghênh nhiệt liệt và tái bản nhiều lần tại Đài Loan, Mỹ, Đức, Pháp, Nhật Bản, Hàn Quốc, Hy Lạp... Truyện của anh nhiều năm được độc giả Đài Loan bầu chọn là Tác phẩm văn học được yêu thích nhất trong năm.
A chance of sunshine, tựa tiếng Việt Rẽ trái rẽ phải, được tái bản 18 lần chỉ trong vòng 2 năm, là best-seller tại Đài Loan và được hãng Warner Bross (Mỹ) dựng thành phim với sự tham gia của nhiều ngôi sao châu Á như: Kim Thành Vũ (Nhật Bản), Lương Vịnh Kỳ (Hong Kong), Tôn Yến Tư (Singapore) gây cơn sốt trong giới trẻ các nước châu Á năm 2003.

8/22/10

[audio]Chuyện chàng chăn cừu xứ Provence



Tác giả: Alphonse Daudet
Người dịch: Trần Việt Anh Vũ
Người đọc: Kim Thanh
Nguồn: hanoi.megafun.vn
Click vào Đây để đọc truyện
Download: Here
Một tình yêu trong lành nhất
Một tình yêu thầm lặng của một anh chàng chăn cừu dành cho tiểu thư Stéphanette.
Vẻ đẹp được nhìn nhận bởi một tâm hồn trong sáng nhất, tình yêu chàng xuất phát từ tấm lòng vô tư của một anh chàng chăng cừu trẻ chất phác, thật thà.
Một chàng chăn cừu yêu cô tiểu thư, có phải đó cũng là một sự dũng cảm. Không tính toán nên không thấy hổ thẹn không thấy kém cỏi khi yêu.
Chàng chăn cừu xứ Provence là người khó tìm kiếm nhất trên thế giới này! --------------------------
Không phải chỉ có con trai mới biết thích đức tính thật thà, hiền lành

Popular Posts